Khoa Địa lý - Trường Đại học Sư phạm, Đại học Đà Nẵng 1
Đội ngũ cán bộ
Thực địa Địa lý tự nhiên - Chinh phục Fansipan
Khoa Địa lý 40 năm xây dựng và phát triển
Đà Nẵng - Thành phố đáng sống
slideshow

19/06/2017 | 4:54

Thực địa địa lý tự nhiên là một trong những học phần giảng dạy quan trọng trong tất cả các chương trình đào tạo của Khoa Địa lý.

Sinh viên khoa Địa lý sẽ có 2 đợt thực địa là Thực địa địa lý tự nhiên (vào năm 2) và thực địa chuyên ngành (vào năm 3). Thông qua các đợt thực địa, sinh viên sẽ được nghiên cứu những thành phần của tự nhiên môi trường, hoạt động sản xuất của con người một cách cụ thể và rõ ràng hơn. Trên những chuyến đi ấy, tình cảm với quê hương, thiên nhiên, đất nước, con người như được vun đắp thêm và có lúc hóa thành thơ. Trong bài viết này, chúng tôi xin giới thiệu đến độc giả chùm thơ được giảng viên chính HỒ PHONG sáng tác khi cùng sinh viên đi thực địa địa lý tự nhiên ở miền Bắc.

 

TAM CỐC - CÕI MƠ

 

Thuyền trôi nhè nhẹ trên giòng biếc,

Ngợp bóng đôi bờ những non xanh,

Cheo leo vách đá, chen cây lá,

Thiên tạo muôn đời tạc nên tranh.

 

Bên tôi, em thả hồn theo gió,

Sắc nước, hương trời, hóa ngẫn ngơ,

Gột bỏ bụi trần, bao phiền muộn,

Tam Cốc đưa ta vào cõi mơ!

 

BÍCH ĐỘNG

 

Bích Động cheo leo, lớp lớp chồng,

Caren, dốc đá, bước nhẹ không.

Giơ tay, ta hái lưng chừng núi,

Một đóa mây trời giữa thinh không.

Bên tôi, em thả hồn ngơ ngác,

Ngắm cảnh thiên nhiên, má ửng hồng.

Có nghe sâu thẳm trong hồn đá,

Hơi thở muôn đời của núi sông?!

 

 

TẠM BIỆT CÚC PHƯƠNG

 

Tạm biệt Cúc Phương, hẹn ngày gặp lại,

Sắc núi, hương rừng, xin gửi lại cho em,

Những bậc đá triệu năm, những cây chò ngàn tuổi,

Động Người Xưa thăm thẳm ngủ trong đêm.

Xa Cúc Phương, lòng ta nhớ lắm,

Những lối nào đã in dấu đôi chân,

Đợi ngày sau lắng trầm thành hóa thạch,

Để Cúc Phương - ta yêu mãi, yêu thêm!

 

 

TRỞ LẠI CÚC PHƯƠNG

 

Ta lại về đây, thăm Cúc Phương,

Vẫn cây chò cổ đứng phong sương,

Ngàn năm bám rễ trên triền đá,

Trầm mặc rừng già, nhớ cố hương.

 

Ta lại bước đi trên lối xưa,

Âm u rừng tối, nắng lưa thưa,

Tầng tầng, lớp lớp, cây chen tán,

Phảng phất trên đầu những cơn mưa.

 

Ta trãi hồn ta giữa hoang sơ,

Hương thơm ngan ngát khắp bến bờ,

Dây rừng chằng chịt như giăng mắc,

Chợt rối lòng ta, nhớ ngẫn ngơ.

 

 

HẠ LONG ƠI

 

Có phải nơi đây, ngày xưa rồng giáng,

Để bây giờ ngây ngất một Hạ Long,

Những đảo đá như vây rồng uốn lượn,

Giữa mặt khơi, xanh biếc đến nao lòng.

 

Trời đẹp quá, thuyền trôi trong gió lộng,

Nắng pha lê rắc ngọc xuống khắp vùng,

Muôn đảo nhỏ, muôn dáng hình kỳ lạ,

Ta lạc vào giữa hư ảo, mung lung.

 

Ta nắm tay em, má em ửng đỏ,

Con thuyền đi, giữa không bến không bờ,

Mặt nước lặng, vô tình ta soi bóng,

Giữa mênh mang, một cõi hoang sơ.

 

Những thạch nhũ đẹp như trong cổ tích,

Động Thiên Cung mê hoặc chốn trần gian,

Hang Đầu Gỗ, thủa ông cha đánh giặc,

Sóng Bạch Đằng còn động mãi trời Nam.

 

Bàn tay nào triệu, triệu năm khắc chạm,

Những Mê Cung, Sững Sốt, Kim Cương,

Và còn biết bao điều đang giấu kín,

Dưới mỗi tầng địa chất giữa trùng dương.

 

Ta lại đưa em thăm hòn Titov,

Bậc đá nào, Bác đã bước năm nao,

Lên non xanh, Người khai đường, chỉ lối,

Cho cháu con giờ được đứng trên cao.

 

Hạ Long ơi, gửi lời chào tạm biệt,

Di sản này, xin bền vững dài lâu,

Cho Đất nước và cho thế giới,

Cho hôm nay và cho cả mai sau!

 

 

YÊU NGƯỜI, PHÚ THỌ ƠI!

 

Phú Thọ, yêu người, Phú Thọ ơi,

Yêu từ lối nhỏ lượn ven đồi,

Yêu từ mái cọ thời xa cũ,

Vẳng tiếng gà trưa giữa chơi vơi.

 

Phú Thọ, yêu người, Phú Thọ ơi,

Yêu từ thôn vắng, tiếng ru hời,

Dòng sông, bến nước, cây cầu nhỏ,

Làn điệu hát xoan, thắm thiết lời.

 

Phú Thọ, yêu người, Phú Thọ ơi,

Bưởi ngọt, chè thơm, ríu rít mời,

Yêu từ cái rét, bầm lam lũ,

Ký ức học trò cứ mãi tươi.

 

Phú Thọ, yêu người, Phú Thọ ơi,

Yêu từ ánh mắt, yêu nụ cười,

Hồn quê chân chất như cây trái,

Đã gặp một lần, nhớ mãi thôi.

 

Phú Thọ, yêu người, Phú Thọ ơi,

Yêu gió, yêu mây, yêu cả trời,

Ta yêu như thể yêu Đất nước,

Yêu một người trong mọi con người.

 

Phú Thọ, yêu người, Phú Thọ ơi,

Hùng thiêng, đất Tổ tự ngàn đời,

Vua Hùng dựng nghiệp còn vang bóng,

Cháu con nối bước, rạng danh Người!

 

 

SAPA

 

Ta đến Sapa một ngày nắng đẹp,

Dãy Hoàng Liên sừng sững vắt ngang trời,

Giữa sương giăng bốn bề như biển nước,

Rừng sa mu như những cánh buồm khơi.

 

Lên  đỉnh Rồng, gió đại ngàn vời vợi,

Thung lũng Sapa như lòng bàn tay,

Những triền núi, ruộng nương như thổ cẩm,

Cô gái Mông đôi má đỏ hây.

 

Chân cứ bước, lòng bần thần, ngây ngất,

Đây Cổng Trời, kìa Vườn Đá lô xô,

Những nham thạch muôn hình như đẽo, tạc,

Hoa Quả Sơn chắc cũng phải sững sờ.

 

Trên  Sân Mây, mịt mùng mây núi,

Bóng dáng em ẩn hiện giữa lưng trời,

Những cảnh vật bồng bềnh như cổ tích,

Ta thả hồn ta vào giữa chơi vơi.

 

Những vườn đào đương vào mùa nở rộ,

Sắc hồng phai rực rỡ những lối mòn,

Những cô gái váy xòe, ô nghiêng bóng,

Thấp thoáng xa, như đàn bướm rập rờn.

 

Theo dòng người, ta đi lên thác Bạc,

Giữa non xanh nghe nước đổ rì rào,

Nhìn dưới chân, bọt nước tung trắng xóa,

Ngẫng đầu lên, thác treo mãi trên cao.

 

Bản Tả Van, bập bùng chày giã gạo,

Đưa nhau về, thăm suối Mường Hoa,

Những cuội sỏi trãi mình bên mép nước,

Giữa đôi bờ mướt mát, ngọc ngà.

 

Đèo Qui Hồ, ào ào cơn gió động,

Phan xi Phăng hiển hiện đứng uy nghi,

Những lau lách phất cờ như xung trận,

Ngỡ đâu đây văng vẵng tiếng ngựa phi.

 

Những bàn chân của nam thanh, nữ tú,

Lại băng băng vượt dốc, xuyên rừng,

Hoa Đỗ Quyên rụng đầy như thảm đỏ,

Dưới đất, trên cành, rêu phủ như nhung.

Giữa hoang vu, bỗng ạt ào nước đổ,

Thác Tình Yêu, sao ai khéo đặt tên,

Gợi cảm quá, yên bình, mơ mộng quá,

Những lứa đôi chưa đến hãy nhanh lên!

 

Bản Tà Phìn như làn môi hé mỡ,

Cô gái Dao lúng liếng mắt cười,

Động Cầu Hôn dấu mình trong hư ảo,

Ta dắt em vào, rộn những đầy vơi.

Chợ SaPa ngập tràn bao thứ lạ,

Những sắc hương, đặc sản núi rừng,

Nhộn nhịp người thập phương như trẩy hội,

Ta hòa vào giữa tíu tít, tưng bừng.

 

Đêm nhớ nhất là đêm ta không ngủ,

Đi chợ Tình, ao ước đã từ lâu,

Có  tiếng sáo Mèo, điệu khèn dìu dặt,

Nơi nhũng mảnh tình mới, cũ tìm nhau.

Người SaPa hiền hòa như hoa trái,

Mở rộng lòng như đón những người thân,

Dẫu mới gặp đã ấm nồng, cởi mở,

Tay trong tay, mình xích lại thật gần.

 

Ta lại đi giữa chập chùng phố lạ,

Thức cùng sương, cùng khói SaPa,

Hồ Mắt Ngọc như mắt em lấp lánh,

Gieo vào ta, thành xúc cảm vỡ òa.

 

Thời gian ngắn, niềm vui thì bất tận,

Ta lại lên đường, tạm biệt SaPa,

Xin gửi lại tình yêu muôn thủa,

Với SaPa chẳng thể phai nhòa!

 

 

TRÊN ĐỈNH SƠN TRÀ

 

Sơn Trà cảnh sắc như tranh vẽ,

Rừng núi bồng bềnh giữa biển khơi,

Lên cao, ta ngắm toàn thành phố,

Đà Nẵng, nước non đẹp tuyệt vời!

 

 

KHI EM HÁT

 

Khi em hát, bao nhọc nhằn tan hết,

Đường xa xôi như ngắn lại bội phần,

Vách đá cao, gai rừng ngăn kín lối,

Ta vượt lên, chẳng một chút chùn chân.

 

Khi em hát, cơn khát như biến mất,

Giọt mồ hôi bỗng hóa những dòng sông,

Nước ào ạt, vỗ đôi bờ hư ảo,

Những bãi bồi, xanh mướt rộng đồng.

 

Khi em hát, thiên nhiên như bừng tỉnh,

Tiếng chim non thánh thót hồn nhiên,

Rừng âm u, bao nhiêu là bí hiểm,

Chợt trở nên cởi mở, rất hiền.

 

Tin khác

Chủ nhật, 12/04/2015 rss.png




Videos

  •       Khoa Địa lý - Trường ĐH Sư phạm
    1:09

    Khoa Địa lý - Trường ĐH Sư phạm

  • GIS-IDEAS 2014
    04:20

    GIS-IDEAS 2014

Khoa Địa lý, Tòa nhà B1 - Trường Đại học Sư phạm - Đại học Đà Nẵng
459 Tôn Đức Thắng, Quận Liên Chiểu, Thành phố Đà Nẵng, Việt Nam
Điện thoại: (84) - 511 - 3733290 Email: khoadialy@dce.udn.vn
Website: www.geo.ued.udn.vn

Designed by VuongNguyen